Thân tặng nữ ký giả Nguyễn Huỳnh Mai,
tác giả “Cô Bé Làng Hào Hảo”
Chào Cô Bé, “Cô Bé làng Hào Hảo” !
Hơn mười năm không được gặp lại cô.
Chợt hôm nay Cô lại đến bất ngờ,
Qua quyển sách với nhiều hình ảnh quý.
Quyển sách đẹp và trình bày rất kỹ,
Những tấm hình tuổi thơ ấu thân thương.
Kỷ niệm xưa cùng hình ảnh quê hương,
Làm sống lại một chuỗi đời trong trắng.
Làng Hòa Hảo hiền hòa và phẳng lặng,
Nơi tình người được san sẻ cho nhau.
Nơi thiêng liêng và đạo pháp nhiệm mầu,
Nơi hội tụ những tinh thần cao quý.
Lời Thầy dạy cao siêu và thâm thuý,
Chỉ những người Tâm Ðạo mới thinh thông.
Thuyết Tứ Ân ai cũng phải nằm lòng,
Căn bản đó, người tín đồ luôn giữ.
Cô thực hiện vẹn toàn ân hiếu tử,
Ân đồng bào, đất nước gánh hai vai.
Xin hoan hô “cô bé” Nguyễn Huỳnh Mai!
Thật xứng đáng “Cô Bé Làng Hào Hảo”.
Lời nhỏ nhẹ của một người Tâm Ðạo,
Khiến người nghe hay đọc cũng mến yêu.
Cô đã đi và đã sống thật nhiều,
Cùng san sẻ nỗi đau buồn nhân thế.
Tâm tình đó là tâm tình thế hệ,
Mà những người Tâm Ðạo rất ưu tư.
Chỉ những người ích kỷ mới vô tư,
Phó mặc đạo và Ðời cho kẻ khác.
Ðời và Ðạo phải cùng nhau hợp tác,
Ðạo vì Ðời mà chuyển hóa nhân tâm.
Cùng với Ðời vượt qua cảnh thăng trầm,
Ðời vì Ðạo giữ vai trò Bảo Pháp.
Lời Thầy dạy: Nay đến hồi Mạc Pháp,
Nên tín đồ phải gắng sức noi theo.
Ðưa quê hương vượt qua cảnh đói nghèo,
Thì dân tộc mới trường tồn, hạnh phúc.
Ðời vinh nhục cũng như sông có khúc,
Ðạo thịnh suy cũng tùy thuộc lòng người.
Cô đã đi và đã sống nhiều nơi,
Ðã tận mắt thấy bao điều đau khổ.
Sự chứng kiến, ngẫm suy, cùng thái độ,
Làm cuộc đời và mạch sống thăng hoa.
Nên lúc nào Cô cũng trẻ không già,
Và chất liệu lại càng thêm phong phú.
Tâm hồn mở trải ra cùng vũ trụ,
Mới thấy đời còn đau khổ, lầm than.
Người đói nghèo nhiều hơn kẻ giàu sang,
Sự may mắn không bao giờ vĩnh viễn.
Chúc “Cô Bé” giữ niềm tin vững tiến,
Hãy vì Ðời mà tha thiết với đời.
Hãy vì Nhân mà mạch sống tuôn khơi,
Hãy vì Ðạo mà hằng đêm cầu nguyện.
Chúc “Cô Bé” đạt mọi điều ước nguyện!
VĨNH LIÊM
(Ðức Phố, 19-08-1995)